”Tràng Giang” hiện lên với tất cả vẻ đẹp bao la, kì vĩ mênh mông t

Một sắc thái vừa cổ điển vừa hiện đại hoà quyện vào nhau, nhuần nhuyễn để làm nổi rõ thiên nhiên vắng lạnh và buồn.Phân tích bài thơ Tràng Giang, qua bao lớp sóng buồn điệp điệp gợi một hình ảnh mỏng manh càng làm tăng thêm mỗi lúc và trải dài mãi mãi không thôi,càng như thấm đẫm trong từng cảnh vật.

Cái đẹp ở đây chính là tác giả đã đặt những hình ảnh ấy trong một thế giới hài hoà,nghệ thuật điêu luyện:” nắng xuống”_”trời lên” càng cao rộng cảnh vật càng thêm vắng lặng.Con người càng trở nên nhỏ bé và có phần rợn ngợp trước cái bao la vĩnh hằng của vũ trụ,cái xa vắng của thời gian.Nếu không gian vũ trụ qua ”Tràng Giang” hiện lên với tất cả vẻ đẹp bao la, kì vĩ mênh mông thì đối lập với nó không gian của cõi thế lại bé nhỏ ,đơn côi,lạc loài:

”Con thuyền xuôi mái nước song song

Thuyền về nước lại sầu trăm ngả

Củi một cành khô lạc mấy dòng…  ” (theo: phan tich bait ho trang giang)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s